Trong những ngày tháng ba, Hội phụ
nữ từ quận đến phường, chi tổ Hội đều tưng bừng nhộn nhịp tổ chức các hoạt động
kỷ niệm 1974 năm khởi nghĩa Hai Bà Trưng và 104 năm ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3,
chúng ta cùng nhau tìm hiểu về tình cảm của Bác Hồ đối với phụ nữ Việt Nam.
“Bác
ơi, tim Bác mênh mông thế
Ôm
cả non sông, mọi kiếp người”
(Tố Hữu)
Đây
là một trong số những câu thơ hay nhất viết về Bác. Cái hay của câu thơ trước
hết là bởi nó đúng quá! Cả cuộc đời Bác luôn đấu tranh vì nước, vì dân, vì mỗi
đời nô lệ.
Bác đau nỗi đau dân nước, nỗi năm châu.
Bác lo muôn mối như lòng mẹ.
Bác
sống như trời đất của ta
Yêu từng ngọn lúa, mỗi cành hoa
Tự do cho mỗi đời nô lệ
Sữa để em thơ, lụa tặng già
(Bác ơi - Tố Hữu)
Bác quan tâm
đến từng em thơ, cụ già và tất nhiên cả những người Phụ nữ.
Như chúng ta đều biết, tư tưởng “Trọng
nam khinh nữ” – “Nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô” đã tồn tại rất lâu trong
xã hội Việt Nam. Điều đó đã làm cản trở không ít trong quá trình xây dựng đất
nước. Vì thế, sinh thời Bác rất quan tâm đến vấn đề này. Bác luôn yêu
thương, quý trọng Phụ nữ “Suốt cả cuộc đời mình, Bác đã để lại cho đời nhiều
thứ quý giá, trong đó có một suối nguồn tình cảm sâu nặng nghĩa tình, nâng niu
quý trọng mà Bác đã dành cho nhiều thế hệ phụ nữ Việt Nam”; Bên cạnh đó, Bác
chỉ ra con đường đấu tranh để thực hiện thực sự quyền bình đẳng ở phụ nữ “Nhiều
người lầm tưởng đó là việc dễ, chỉ hôm nay anh nấu cơm, rửa bát, quét nhà, hôm
sau em quét nhà, nấu cơm, rửa bát, thế là bình đẳng, bình quyền. Như vậy là lầm
to!’; Bác kêu gọi Phụ nữ phải tự mình đấu tranh cho quyền bình đẳng, phải tích
cực tham gia vào các hoạt động xã hội “Mỗi một
người và tất cả phụ nữ phải hăng hái nhận lấy trách nhiệm của người làm chủ đất
nước, tức là phải ra sức thi đua tăng gia sản xuất và thực hành tiết kiệm để
xây dựng nước nhà, xây dựng chủ nghĩa xã hội”….
Trong những
năm tháng bôn ba tìm đường cứu nước, trong những vấn đề Bác quan tâm, Bác đặc
biệt chú ý đến trẻ em và phụ nữ ở các thuộc địa nói chung và Việt Nam nói
riêng, Bác cho đó là những lớp người khổ nhất trong những người khổ cực. Bác
căm ghét bọn thống trị, luôn "đối xử một cách hết sức bỉ ổi với người phụ
nữ... và xúc phạm tới phong hóa, trinh tiết và đời sống của họ". Mỗi một
phụ nữ, một trẻ em bị đánh, bị giết đều làm Bác đau đớn. Bác đã từng thốt lên:
"Một em bé bị lột trần truồng, một thiếu nữ ruột gan lòi ra, cánh tay trái
cứng đờ giơ nắm tay lên chĩa vào ông trời vô tình".
Có gì xúc động
hơn, khi thấy nỗi lòng Bác đồng cảm với nỗi lòng của những người mẹ mất con,
người vợ mất chồng trong vụ Pháp giết hại những người Việt Nam tại Khám lớn Sài
Gòn. Bác đã từng lên tiếng vạch trần những hành động dã man của lũ mặt người dạ
thú, với những người phụ nữ "Không một chỗ nào người phụ nữ thoát khỏi
những hành động bạo ngược của bọn người xâm lược...", chúng "mắng một
phụ nữ Nam An là con đĩ, con bú dù... Ngay giữa chợ Bến Thành ở Sài Gòn... bọn
gác chợ người Âu cũng không ngần ngại dùng roi gân bò, dùi cui đánh người phụ
nữ bản xứ...".
Có phải
chăng đó chính là tình cảm, là động lực giúp Bác vượt qua mọi khó khăn gian khổ
trong cuộc hành trình 30 năm trời tìm đường cứu nước để rồi, khi trở về đất Mẹ,
Bác không phút ngơi nghỉ để cùng Ðảng và nhân dân ta làm nên sự tích thần kỳ:
Lật nhào chế độ phong kiến thực dân, dựng nên một nước Việt Nam độc lập dân tộc
và dân chủ tiến bộ.
Ngay trong
cuộc Tuyển cử phổ thông đầu phiếu ngày 6-1-1946, Bác vui sướng nhận ra rằng
"Phụ nữ là tầng lớp đi bỏ phiếu hăng hái nhất". Sau khi đã trở thành
Chủ tịch nước, Bác vẫn luôn hướng tình cảm của mình đối với những người phụ nữ.
Ngày 08/03/1952, khi cuộc kháng chiến chống thực dân
Pháp của nhân dân ta bước vào giai đoạn quyết liệt, nhân ngày Quốc tế phụ nữ.
Bác đã gửi thư cho chị em trong nước và chị em kiều bào ngoài nước. Bác viết:
"Hai Bà Trưng đã để lại cho phụ nữ Việt Nam một truyền thống vẻ vang, là
dũng cảm kháng chiến. Liên đoàn phụ nữ Dân chủ quốc tế giúp phụ nữ Việt Nam bồi
dưỡng truyền thống ấy, hăng hái đấu tranh chống chủ nghĩa đế quốc xâm lược. Phụ
nữ Việt Nam đã xứng đáng là con cháu Hai Bà Trưng và là lực lượng trong quốc tế
phụ nữ". Nhân dịp này Bác còn "Kính cẩn nghiêng mình trước linh hồn
các nữ liệt sỹ đã hy sinh cho Tổ quốc. Tôi kính chào các bà mẹ có con trong bộ
đội và các bà mẹ cùng vợ con của các liệt sỹ”. Gần cuối bức thư Bác khẳng định:
"Non sông gấm vóc Việt Nam do phụ nữ ta, trẻ cũng như già ra sức thêu dệt
mà thêm tốt đẹp, rực rỡ". Sau này mỗi dịp đến công tác ở địa phương Bác
luôn quan tâm đến chị em phụ nữ.
Những năm tháng tại đầu nguồn Pác Bó, trong diễn ca "Lịch sử nước
ta", Bác đã khẳng định:
"Phụ nữ ta chẳng tầm thường
Ðánh Ðông, dẹp Bắc làm gương để đời";
"Hai Bà Trưng có đại tài
Phất cờ khởi nghĩa giết người tà gian
Ra tay khôi phục giang san
Tiếng
thơm dài tạc đá vàng nước ta".
Và
hình ảnh Bà Triệu tướng cưỡi voi đánh cồng cũng được Bác khắc họa:
"Tỉnh Thanh Hóa có một bà
Tên là Triệu Ẩu tuổi vừa đôi
mươi
Tài năng dũng cảm hơn người
Khởi binh cứu nước muôn đời lưu
phương".
Bác từng căn dặn: "Hai Bà Trưng để lại
cho phụ nữ Việt Nam một truyền thống vẻ vang là dũng cảm kháng chiến...",
thì: Phụ nữ Việt Nam ta cũng phải xứng đáng là con cháu Hai Bà.
Và vì thế Bác luôn tự hào rằng "Dân tộc Việt Nam là dân tộc anh hùng...
Phụ nữ Việt Nam là phụ nữ anh hùng", cả trong kháng chiến chống Pháp, rồi
chống Mỹ "ta cũng có nhiều anh hùng là phụ nữ". "Từ trước đến
nay phụ nữ Việt Nam ta có rất nhiều đóng góp cho cách mạng, phụ nữ ta rất đáng
kính, phụ nữ ta đã có nhiều tiến bộ". Tuy nhiên, "Bác còn mong phụ nữ
tiến bộ nhiều hơn nữa".
Bác còn chỉ ra rằng “Hiện nay, trong các ngành, số phụ nữ tham gia còn ít. Ðảng
và Chính phủ rất hoan nghênh, sẵn sàng cất nhắc và giao cho phụ nữ những chức
trách quan trọng”. Muốn vậy, bản thân phụ nữ phải: Gắng học tập, chính trị, học
tập văn hóa kỹ thuật; nâng cao tinh thần yêu nước và giác ngộ XHCN; Hăng hái
thi đua thực hiện "Cần kiệm xây dựng Tổ quốc, cần kiệm xây dựng gia
đình". Chúc chị em phụ nữ cố gắng học tập, tiến bộ nhiều, tiến bộ mãi để
xứng đáng làm chủ nước nhà" (Bài nói
chuyện tại Ðại hội phụ nữ tích cực Thủ đô lần thứ hai-8-3-1960).
Với Bác, việc cất nhắc và giao trọng trách cho phụ nữ phải gắn liền với việc
giải phóng phụ nữ, bởi "Ðể xây dựng chủ nghĩa xã hội thì phải thật sự giải
phóng phụ nữ và tôn trọng quyền lợi của phụ nữ". Thế nhưng "Muốn làm
tròn nhiệm vụ vẻ vang đó, phụ nữ ta phải xóa bỏ cái tâm lý tự ti...phải có ý
chí tự cường tự lập". Bởi vậy, những gì trái với quy tắc nam nữ bình đẳng,
Bác đều có thái độ kiên quyết phản đối.
Tháng 1-1963, trong phiên họp của Bộ Chính trị để bàn về những vấn đề quan
trọng của cách mạng, Bác đã đọc một bức thư của một phụ nữ trong cuộc họp này,
đó là bức thư một nữ cán bộ cách mạng ở Vĩnh Phúc bị chồng đối xử đánh đập tàn
tệ mà không được chính quyền đoàn thể can thiệp, cán bộ đảng viên thì lẩn
tránh. Bác xem đó là tội ác, là tàn dư còn lại tồi tệ nhất của chế độ cũ và yêu
cầu cuộc họp ưu tiên giải quyết trường hợp này trước.
Những người phụ nữ Việt Nam thật sự xúc động và tri ân Bác khi biết rằng, vào
những năm tháng cuối cùng của đời mình, Bác đã để lại cho chúng ta bản Di chúc
quý giá, trong đó có những dòng viết riêng cho phụ nữ Việt Nam như sau: "Trong
sự nghiệp chống Mỹ, cứu nước, phụ nữ đảm đang ta đã góp phần xứng đáng trong
chiến đấu và trong sản xuất, Ðảng và Chính phủ cần phải có kế hoạch thiết thực
để bồi dưỡng, cất nhắc và giúp đỡ để ngày thêm nhiều phụ nữ phụ trách mọi công
việc kể cả công việc lãnh đạo. Bản thân phụ nữ thì phải cố gắng vươn lên. Ðó là
một cuộc cách mạng đưa đến quyền bình đẳng thật sự cho phụ nữ" (Di chúc).
Chỉ thế thôi, nhưng đó vừa là tình cảm tràn đầy, vừa là huấn thị thiêng liêng
của Bác.
Qua những câu chuyện trên chúng ta thấy được sự quan
tâm của Bác Hồ với phụ nữ Việt Nam thật nhân ái bao la. Đối với Bác, phụ nữ
luôn có vị trí quan trọng trong cuộc cách mạng chung của dân tộc, tấm gương của Bác luôn là bài học quý để cho mỗi người chúng ta học
tập noi theo.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét